Archive for November, 2011

Đi học muộn, học sinh bị đẩy ra đường

Cổng trường sẽ đóng nếu học sinh đi học muộn 15 phút. (Ảnh Vĩnh Thịnh)



Rss

Sử dụng đồ dùng dạy học thế nào đạt hiệu quả?: Bài 2: Đau đầu vì chất lượng

Bộ dụng cụ thiết bị môn âm học lớp 7 đã hai năm nay không dùng đến vì trang bị dư thừa tại một trường THCS ở quận Bình Thạnh


Giáo viên (GV) bộ môn không chỉ là “linh hồn” trên lớp mà còn là “nhà thông thái” trong phòng thí nghiệm. Tuy nhiên, không phải GV nào cũng thành công khi mà chất lượng trang thiết bị, đồ dùng dạy học luôn “có vấn đề”.

Theo đánh giá của nhiều GV, dạy tiết thực hành không chỉ vất vả trong khâu chuẩn bị, khâu soạn bài mà còn “nhiêu khê” hơn trong khâu tổ chức và điều hành.


Những sự cố trong phòng thí nghiệm

Nếu như trong giờ học lý thuyết, học sinh (HS) ngồi nghe thầy cô giảng bài nghiêm túc, thì trong giờ thực hành các em cảm thấy thoải mái và tự do hơn. Một số HS vào phòng thí nghiệm không chỉ để thực hành (sau khi đã học qua lý thuyết) mà còn là dịp để đùa giỡn, nói chuyện riêng. Chỉ cần GV lơ là, không biết cách tổ chức, điều khiển thì có thể xảy ra sự cố, cho ra kết quả sai. Tuy nhiên, sự cố “đau lòng” mà nhiều GV bộ môn hay gặp nhất là các đồ dùng – thiết bị đưa ra thí nghiệm không đảm bảo chất lượng. Ví dụ: trong bộ môn sinh học bậc THCS có rất nhiều mô hình như chuỗi ADN, trùng roi, tế bào, bộ xương, não bộ… do làm bằng thạch cao nên rất mau hỏng, chỉ dùng từ 1 đến 2 năm là bị sứt và gãy. Một đồ dùng khác cũng hay bị trục trặc sự cố là các loại nhiệt kế. Khi thực hành đo nhiệt độ sôi của hơi nước thì kết quả luôn luôn khác nhau. Không chỉ GV bộ môn kêu ca mà cán bộ quản lý phòng thí nghiệm cũng than phiền vì “để xài cũng khó mà bỏ đi thì không được phép”. Một cán bộ phòng thí nghiệm Trường THPT Hoàng Hoa Thám cho biết đa số các loại nhiệt kế, ampe kế có xuất xứ từ Trung Quốc nên tuổi thọ thấp, chỉ dùng ít năm là hỏng. Một lần đến Trường THCS Nguyễn Văn Bé (Bình Thạnh), chúng tôi thấy một GV dạy sinh học xuống phòng thí nghiệm mượn mẫu vật con cào cào để phục vụ cho bài dạy trên lớp. Khi cô cầm con vật bằng nhựa lên thì các bộ phận của con cào cào đều rời ra và rất khó khăn cô mới ghép lại được để đưa vào lớp. Tuy nhiên, gian nan nhất vẫn là các thầy cô dạy bộ môn hóa học. Do hóa chất được mua từ nhiều năm trước nên có nhiều loại đã hết hạn sử dụng, khi đưa ra thí nghiệm thì kết quả không được như ý muốn, khác xa với lý thuyết. Do đó, GV chỉ biết “chữa cháy” bằng câu nói: “Bài học hôm nay không thành công, kết quả không được như ý muốn là do trục trặc từ khâu kỹ thuật. Khi nào có hóa chất mới thì chúng ta lại thí nghiệm lần hai”(?).

Đó là nói về nguyên nhân khách quan, còn trên thực tế có những sai lầm khác do nguyên nhân chủ quan từ phía GV bộ môn. Cô Hà Thị Phương – GV Trung tâm GDTX quận Thủ Đức – đưa ra lời khuyên: “Trước khi tiến hành thí nghiệm các loại chai lọ cần phải chùi rửa sạch sẽ. Nếu có điều kiện thì phải khử trùng và sấy khô. Có như vậy kết quả cho ra mới chính xác”. Theo cô Phương, chỉ cần trong ống thủy tinh còn nước lã thì có những phản ứng hóa học sẽ cho ra kết quả bất thường. Điều đó có nghĩa là những kết luận trong tiết thực hành sẽ không hoàn toàn chính xác như những gì đã dạy trong bài học lý thuyết. Bên cạnh đó, GV chủ quan không có sự hợp tác chặt chẽ với cán bộ phòng thí nghiệm thì cũng có những sự cố ngoài ý muốn xảy ra như: thiếu hóa chất cần sử dụng, giờ thực hành “đụng” nhau, không có dụng cụ, người phục vụ theo đúng yêu cầu…


Đâu là nguyên nhân?

Có rất nhiều câu hỏi đặt ra trước thực trạng chất lượng đồ dùng – thiết bị dạy học luôn “có vấn đề”. Câu trả lời từ các nhà quản lý (ban giám hiệu) là do khâu phân phối, cung cấp đồ dùng – thiết bị dạy học trong một thời gian dài tồn tại theo cơ chế xin – cho. Theo đó, hàng năm danh mục đồ dùng – thiết bị dạy học đều do Công ty Sách và Trang thiết bị trường học cung cấp cho các trường theo từng bộ môn cụ thể. Tuy nhiên, “nhà cung cấp hàng không phải là người sử dụng” nên họ chưa quan tâm nhiều đến chất lượng sản phẩm. Theo cơ chế đó, nhà cung cấp phân phối gì thì trường học phải nhận thứ đó, không trường nào dám từ chối dù biết chất lượng chưa đạt yêu cầu, bởi tâm lý: “Thà có còn hơn không”. Vì thế có nhiều đồ dùng – thiết bị chỉ xài vài lần đã hỏng, thậm chí một số bị hư hao dọc đường do khâu vận chuyển. Việc cung cấp đồ dùng – thiết bị thường mỗi năm chỉ có một lần, có trường hợp lâu hơn trong khi hạn sử dụng của sản phẩm chỉ cho phép trong một thời gian nhất định. Cụ thể, nhiều hóa chất để lâu ngày nên quá đát, không dùng thì cho ra kết quả sai lệch như trong bộ môn hóa học.

Tuy nhiên, theo tìm hiểu của chúng tôi, hiện nay có một nghịch lý làm đau đầu các nhà quản lý, đó là có những đồ dùng – thiết bị nhà trường rất cần nhưng không được cung cấp; trong khi đó nhiều sản phẩm được cung cấp thì nhà trường không có nhu cầu sử dụng phải xếp vào kho, bỏ vào tủ. Cô N. – một GV dạy nhạc ở Trường THCS Trương Văn Ngư (Q.Thủ Đức) – từng than rằng: “Nhà trường chỉ có một cây đàn organ nên không đủ cho GV bộ môn dạy cho tất cả khối lớp, trong lúc đó ba cây đàn guitar được cung cấp thì để trong kho không ai sử dụng nên rất lãng phí”.


Bài, ảnh:

Phan Ngọc Quang

Có không ít thầy cô “giao khoán” tất cả cho HS trong giờ thực hành – không quan tâm và hướng dẫn HS – nên có thí nghiệm các em phải làm đi làm lại 2, 3 lần mới cho ra kết quả như ý muốn. Hậu quả là không chỉ mất thời gian mà còn hao tốn hóa chất.

Rss

Dạy thêm, học thêm tồn tại từ bao giờ?

(Dân trí) – Khoảng năm 1953 – 1954 tôi là học sinh cấp 3, lẽ ra việc chính là “học chữ”, nhưng tôi dành quá nhiều thời gian làm thêm các việc “cày, bừa, cấy, hái” để có tiền ăn học cho hết cấp. Sau đó tôi đã chuyển hướng kiếm tiền bằng cách dạy kèm lớp dưới.

 Tìm đến cội nguồn vấn nạn “dạy thêm – học thêm” tràn lan

 Kiến nghị biện pháp chống dạy thêm học thêm tràn lan

 Nhiều ý kiến bức xúc về tình trạng bắt trẻ học thêm



Khổ vì cơ chế do chính mình đặt ra

Những ngày còn lao động chân tay kiếm sống, tôi tự an ủi rằng đây là việc cần làm để cải tạo tư tưởng (vì mình thuộc “thành phần tiểu tư sản”), nhưng càng về sau nghĩ lại thấy không đúng, vì việc “rèn” qua lao động chân tay giản đơn không đem lại hiệu quả bao nhiêu. Trái lại, tôi thấy thu được lợi ích nhiều mặt khi tôi làm đúng sở trường là kèm cặp các em học sinh học “đuối”: tôi vừa ôn và vận dụng được kiến thức đã học, vừa không mất nhiều sức và có đủ tiền học tiếp.

Bài viết tranh luận của bạn về vấn đề này xin gửi đến

Diễn đàn Dân trí

qua địa chỉ e-mail:

thaolam@dantri.com.vn


Ai từng bừa ruộng đều biết rằng có hai sợi dây thừng buộc vào hai đầu cái “ách” (đặt trên cổ trâu) nối với hai cái “tay bừa”; cố nhiên, khi buộc cần điều chỉnh cho hai sợi thừng dài bằng nhau; nếu không như vậy con trâu sẽ kéo cái bừa lệch về phía sợi thừng ngắn hơn: đường bừa sẽ đi xiên. Bị mấy cô gái cấy lúa ở thửa ruộng bên cạnh chê “không biết lao động”, tôi đỏ mặt, miệng thì quát vào “tai trâu”, tay thì quật roi vào mông con trâu khốn khổ – vì cho rằng nó cố ý bêu riếu tôi trước quần chúng, nhân dân. Sở dĩ tôi nhớ lại chuyện của một thời ấu trĩ là do liên hệ tới chuyện “dạy thêm, học thêm” hiện nay. Cơ chế do tôi tạo ra đã sai, thì người vận hành cơ chế (cũng là tôi đây) ắt bực tức vì bị thực tế chửi vỗ mặt, nhưng người thực hiện cơ chế (là con trâu kia) còn khổ cực hơn. Khổ mà không có cách cãi lại mới thật là khổ. Trong khi đó, tôi rất thuộc lý thuyết về sự “cống hiến” và “công lao” của con trâu, nhưng liệu có ích gì cho nó?

Quả là khó có thể nói về đạo đức hay lý lẽ khi cơ chế sai. Không sửa cơ chế do chính mình áp đặt, tôi lại nhè vào con trâu mà sửa! Nếu là thời nay, có lẽ sẽ có người khuyên tôi ra một bản quy chế “cấm đi xiên” để điều chỉnh hành vi của con trâu cũng chưa biết chừng.

Liên hệ câu chuyện kể trên với việc dạy và học ngày nay. Chương trình học thì nhồi nhét, cách thi cử lại cật vấn trí nhớ học sinh, trong khi lương thầy cô chỉ đủ trang trải 30 hay 40% nhu cầu sống… mà khi nhìn nhận hiện tượng “dạy thêm, học thêm” tràn lan lại trách móc thầy cô, học sinh và phụ huynh sao?.

Học sinh Trường THCS quận Tây Hồ Hà Nội

Ai sẽ học thêm, ai sẽ dạy thêm?

Giả sử (vâng, giả sử thôi nhé), Bộ GD-ĐT đã cải tiến chương trình, cải tiến cách dạy, cách thi và tăng lương cho thầy cô giáo thì “dạy thêm, học thêm” vẫn cứ tồn tại như nó đã từng tồn tại từ thưở xa xưa, khi nước ta có bộ Lễ mà chưa có Bộ Giáo Dục. Và nó sẽ trở về vị trí, mức độ, đúng như xã hội yêu cầu. Không vị thánh hay đấng thiên tài nào có thể làm quá hay làm chưa tới mức đòi hỏi của thực tế cuộc sống.

Vậy khi đó, ai sẽ học thêm

?

- Phải học thêm trước hết là những học sinh bị “đuối” ở lớp (do nhiều nguyên nhân) mặc dù chương trình không nặng so với lứa tuổi. Điều này đơn giản tới mức bất cứ học sinh nào cũng biết phải ‘học thêm” nếu mình học kém chúng bạn. Tôi đã từng kèm cặp loại học sinh này, giống như trước đó cha tôi đã kèm cặp tôi – khi sức học của tôi bị đuối. Yêu cầu đối với mọi học sinh là phải hiểu thấu đáo những điều đã được học, được dạy. Tốt hơn thế, còn phải vận dụng được điều đã học, nhưng tốt nhất là có khả năng dùng nó để giải quyết các

bài tập tình huống

mà thầy cô (dạy giỏi) nêu ra:

Với kiến thức vừa được học, nếu gặp tình huống “thế này” thì em giải quyết “thế nào

… Từ kiến thức, phải thành kỹ năng. Nếu không đạt được mức ấy thì phải học thêm. Nếu thầy cô dạy thêm như thế nào đó mà học sinh hết “đuối”, lại đủ nội lực theo kịp chương trình; và còn tự vượt lên nữa… thì tôi e rằng phụ huynh và xã hội sẽ tạo áp lực đòi thầy cô dạy thêm dài dài, muốn thôi (để thực hiện lệnh “cấm”) cũng khó.

- Cần học thêm còn phải kể đến những học sinh thừa năng lực tiếp thu chương trình chung, nhưng lại không muốn dùng thời gian rỗi rãi dư thừa để chơi bời vô ích. Thật ngược đời khi học sinh chưa hiểu thấu đáo những điều phải học mà cứ đi học thêm những thứ ngoài chương trình. Nhưng cũng ngược đời không kém nếu đưa ra những quy định không cho ai học vượt chương trình, không cho ai được học một năm 1,5 hay 2 lớp. Ngày xưa, có vị tiến sĩ đậu lúc 30 tuổi, nhưng có ông trạng 13 tuổi Nguyễn Hiền. Nếu có ông vua nào đó cấm học vượt tuổi, vượt chương trình (như thời nay) thì lấy đâu ra các thần đồng có tên trong lịch sử?. Huống hồ, ngày nay rất nhiều học sinh tự biết rằng có nhiều điều phải học thêm mới thuận lợi bước vào đời.

- Cuối cùng là những học sinh chưa tự tin vào học lực bản thân khi sắp phải qua một kỳ thi tuyển ngặt nghèo, ví dụ thi vào đại học, thi lấy học bổng quốc tế. Cạnh tranh bằng học thêm là cách cạnh tranh rất lành mạnh. Nội dung thi và cách thi càng công khai, càng có tác dụng tích cực đối với sự nỗ lực và cách thức học thêm. Cải cách giáo dục trước nhất phải là cải cách thi cử, từ đó người soạn chương trình sẽ biết phải soạn thế nào, rồi người viết sách giáo khoa, người dạy, người học sẽ buộc phải tự điều chỉnh để thi đạt kết quả cao.

Dẫu thế nào, học sinh cũng như mọi công dân khác, đều có quyền học thêm những gì mình muốn. Với một xã hội học tập – mà chúng ta đang muốn xây dựng – thì không ai có quyền cấm học thêm, nhưng lại có quyền buộc học thêm đối với những đối tượng nhất định (như những học sinh “ngồi nhầm lớp”).

Ai sẽ dạy thêm

?

Dạy thêm là lao động ngoài giờ của người lao động, cố nhiên có những luật lệ quy định, không cần nói ở đây. Chỉ xin nói về

trách nhiệm

quyền

trong dạy thêm, học thêm.

- Trước hết, những thầy cô giáo chưa dạy cho học sinh của mình thấu đáo những điều phải dạy, thì phải nhận lỗi, phải sửa bằng cách dạy thêm miễn phí. “Cắt” danh hiệu thi đua là không hay, không tốt, không hợp lòng người bằng buộc thầy cô dạy kém phải dạy thêm cho tới khi đạt yêu cầu. Có thể dạy thêm trong giờ, nhưng nếu không đủ, các thầy cô này phải lấy thời gian nghỉ ngơi của mình mà dạy miễn phí, đồng thời vẫn phải nhận lỗi. Đó là trách nhiệm. Chưa tròn trách nhiệm thì chưa thể dạy thêm kiếm tiền, nhất là kiếm tiền trên đầu những học sinh mà chính mình chịu trách nhiệm. Vấn đề là hiệu trưởng, trưởng bộ môn và đồng nghiệp phải có cách kiểm tra thật tin cậy và chính xác xem thầy cô đã tròn trách nhiệm chưa.

Còn về quyền hạn, mọi thầy cô có thể từ chối tiếp nhận những học sinh quá kém từ lớp dưới chuyển lên. Đã gọi là quyền thì bất cứ ai cũng không được xâm phạm. Nếu trách nhiệm và quyền hạn nói trên được bộ Giáo Dục nói cho kỹ, làm tới chốn, thì việc dạy thêm sẽ giảm hẳn mà cha mẹ học sinh – cũng như toàn dân – sẽ hoan nghênh bộ ta nhiệt liệt.

- Những trường hợp bất khả kháng (như thiên tai, dịch bệnh…) khiến số đông học sinh học không đủ, không thấu đáo những điều phải học, thì phải dạy thêm và học thêm. Cấp quản lý sẽ tổ chức, kêu gọi với đầy đủ trách nhiệm; các thầy cô sẽ hưởng ứng với đầy đủ tấm lòng… có lẽ là điều không cần bàn ở đây.

- Bất cứ thầy cô nào đã làm đầy đủ trách nhiệm của mình, nếu có nhu cầu cải thiện cuộc sống (hoặc được yêu cầu, hoặc do thích thú) đều có thể lấy giờ nghỉ của bản thân để dạy thêm. Đó là quyền. Do vậy, các thầy cô giáo đã về hưu cứ tha hồ dạy thêm, hỏi ai dám lấy tư cách gì mà cấm?. Dạy nội dung gì là do người học yêu cầu và người dạy có đủ khả năng: đây là sự thoả thuận với nhau. Chính ở đây, quy luật cung cầu có vai trò lớn: các thầy cô dạy tiếng Anh, hay Toán thì tha hồ dạy, các thầy cô môn Chính trị, Lịch sử hay Giáo dục công dân cũng có người cần học, nhưng thầy dạy môn khác lại có thể rất ít người xin học thêm.

Những điều kể trên là quá đương nhiên, tồn tại từ quá lâu, từ khi 90 triệu người đang sống hiện nay chưa ra đời.



GS Nguyễn Ngọc Lanh


(Đại học Y Hà Nội)

LTS Dân trí

-Chắc rằng các vị độc giả lớn tuổi đều nhất trí với Giáo sư viết bài trên đây. Thật ra, việc dạy thêm học thêm đã ra đời và tồn tại từ rất lâu do nhu cầu của nhiều loại đối tượng và trên thực tế đã đem lại hiệu quả rõ rệt. Vì vậy, dư luận xã hội không hề lên án việc dạy thêm học thêm; chính quyền trong xã hội cũ cũng không phải dùng biện pháp hành chính can thiệp vào việc dạy thêm, học thêm.

Còn ngày nay, vì sao lại xảy ra tình trạng dạy thêm học thêm tràn lan và hiệu quả nhiều khi không đúng như mong muốn; thậm chí còn phản tác dụng?

Muốn khắc phục từ gốc hiện trạng này, cần phải sửa những điều bất hợp lý trong cơ chế quản lý giáo dục từ việc tinh giản chương trình, đổi mới cách dạy và học, nhất là đổi mới căn bản nội dung và cách thi cử, đồng thời tăng lương cho giáo viên đủ sống bằng nghề dạy học.

  • Share on Facebook

  • Share on Twitter

  • Share on Google

  • Share on Buzz

  • in

  • Xem phản hồi

  • Gửi phản hồi



Rss

Teen chướng mắt với những pha “khoe thân”

Một cảnh trong phim “Bóng ma học đường”.

Rss

Sẽ không có chương trình chung nào về GD đặc thù cho toàn quốc

Đó là kết luận của Thứ trưởng Bộ GD-ĐT Nguyễn Vinh Hiển tại hội thảo “Xây dựng các nội dung GD đặc thù trong các trường phổ thông dân tộc (PTDT) nội trú và PTDT bán trú”.

Hội thảo diễn ra trong ngày 7/11 tại Đà Nẵng do Thứ trưởng Nguyễn Vinh Hiển chủ trì với sự tham gia của đại biểu đến từ 15 tỉnh, thành thuộc khu vực miền Trung – Tây Nguyên và đồng bằng sông Cửu Long.


Mỗi địa phương mỗi nội dung GD đặc thù

Ngoài việc truyền đạt kiến thức phổ thông, các trường PTDT nội trú và bán trú còn có nhiệm vụ giáo dục đặc thù (GD truyền thống, bản sắc văn hóa các dân tộc, GD đường lối, chính sách dân tộc của Đảng và Nhà nước, hướng nghiệp và GD ý thức phục vụ quê hương cho học sinh…).

Tùy đặc điểm vùng miền, mỗi địa phương  xây dựng mỗi nội dung GD đặc thù riêng cho HS các trường PTDT. Điển hình như các trường ở Kon Tum triển khai giảng dạy bộ môn văn hóa cồng chiêng, phối hợp với ngành văn hóa sưu tầm và dạy hát dân ca, giảng dạy về các loại hình văn hóa dân gian của Tây Nguyên. Các trường thuộc khu vực đồng bằng sông Cửu Long như Trà Vinh, Kiên Giang, Bạc Liêu, Cần Thơ… đưa vào chương trình dạy và học bộ môn tiếng KhMer. Qua đó, góp phần nâng có ý thức bảo tồn, giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc, cao hơn là tình yêu quê hương, bản xứ cho HS các vùng dân tộc thiểu số.

Tiếp nhận các ý kiến đề xuất, Thứ trưởng Bộ GD-ĐT Nguyễn Vinh Hiển khẳng định Bộ sẽ hỗ trợ tăng biên chế GV cho các trường PTDT dạy 2 buổi/ngày.

Nội dung hướng nghiệp và dạy nghề đã được và cần được các trường PTDT chú trọng hơn nữa. Có nhiều gợi ý cho các trường PTDT ở các địa phương như việc các trường ở Ninh Thuận, Lâm Đồng đã thực hiện dạy HS dệt thổ cẩm. Không chỉ góp phần giữ nghề mà còn giúp các em HS dân tộc thiểu số ra trường có trong tay vốn nghề truyền thống để mưu sinh.

Bên cạnh đó, nhiều trường đã hình thành bộ phận quản lý HS hoặc phân công giáo viên (GV) tổ chức các hoạt động ngoài giờ như phụ đạo HS yếu kém, bồi dưỡng HS giỏi, tổ chức dạy thêm tiếng Việt cho HS…

Từ thực tiễn trình bày tại hội thảo, Thứ trưởng Nguyễn Vinh Hiển kết luận Bộ sẽ không có chương trình chung về GD đặc thù cho toàn quốc, mà giao quyền cho các cơ sở GD xây dựng chương trình phù hợp với từng địa phương.


Bộ sẽ hỗ trợ tăng biên chế giáo viên

Ngoài việc bàn thảo các biện pháp xoay quanh việc nâng cao chất lượng, hiệu quả GD đặc thù trong các trường PTDT; các đại biểu cũng thẳng thắn đề xuất Bộ sớm có những điều chỉnh về chế độ cho GV, HS, cũng như các bộ phận phục vụ công tác nội trú, bán trú trong các trường PTDT.

Tiếp nhận các ý kiến, Thứ trưởng Nguyễn Vinh Hiển khẳng định Bộ sẽ chủ động trong việc xây dựng chế độ cho đội ngũ GV ở các trường PTDT.

Trước mắt, là hỗ trợ về mặt pháp lý để tăng biên chế GV cho các trường có tổ chức dạy học 2 buổi/ngày.

Thứ trưởng cũng nhấn mạnh yêu cầu nhất thiết, mỗi GV giảng dạy ở các trường PTDT và vùng miền có đồng bào dân tộc thiểu số đều phải cố gắng biết tiếng dân tộc. Đây chính là chìa khóa hỗ trợ đắc lực cho việc tiếp cận HS, nâng cao chất lượng dạy và học cũng như hình thành các kỹ năng khác cho các em

Ngoài ra, các cơ sở GD cần tăng cường liên kết, phối hợp với các đơn vị chức năng liên quan để nâng cao chất lượng GD đặc thù. Chẳng hạn, phối hợp với Trung tâm hướng nghiệp – dạy nghề ở địa phương để định hướng nghề, dạy nghề cho HS. Ngoài dạy nghề truyền thống, có thể nghiên cứu để triển khai dạy những nghề mới. Tất cả những hoạt động của GD đặc thù trong trường PTDT đều phải gắn với phục vụ đời sống lành mạnh, an toàn của HS nội trú, bán trú, nâng cao chất lượng cuộc sống của HS vùng đồng bào dân tộc thiểu số.

Mục tiêu cuối cùng là làm sao con em vùng dân tộc đến trường học và được đào tạo bài bản tận lực, tận tâm. Từ đó, đáp ứng nhiệm vụ đào tạo nguồn nhân lực chất lượng cao cho các dân tộc và địa phương.


Khánh Hiền (Dân trí)

Rss

Nói bậy, chửi thề – căn bệnh lây lan trong học sinh

Văng tục, chửi bậy bây giờ gần như là câu cửa miệng của không ít học sinh, sinh viên. Đáng báo động hơn, họ coi đó như một điều… đương nhiên, không có gì đáng xấu hổ hay phải suy nghĩ.


Nói dối là bình thường (!)

Khảo sát điều tra về hành vi lệch chuẩn ở 532 học sinh của một số trường THCS của Hà Nội gần đây cho thấy, có đến 82,3% học sinh nói dối.

Những hành vi lệch chuẩn của học sinh đang ngày một gia tăng

Lý do nói dối của học sinh theo khảo sát, 53% do sợ cha mẹ, trên 50% học sinh biện minh cho hành vi nói dối của mình là hoàn cảnh bắt buộc, không còn cách nào khác. Chỉ có 4,8% nhận mình có lỗi khi nói dối. Khi được hỏi, đa số các em cho rằng nói dối là để đối phó với các hình phạt của bố mẹ.

Đ.H.H, học sinh Trường THCS Đoàn Kết cho biết: “Nếu cháu nói thật, nhẹ thì phải nghe mẹ mắng đến cả tiếng đồng hồ, nặng thì phải chịu vài cái bạt tai của bố. Trong khi nói dối thì chẳng bị làm sao cả. Chẳng hạn, tan học cháu mải ăn quà với bạn, về muộn hơn bình thường gần một tiếng. Lúc đó mà nói thật thì thế nào cũng bị mắng hoặc đánh, nhưng nói vì tắc đường, hỏng xe thì bố mẹ cháu chả hỏi thêm gì”.

Đ.H.H cho biết, lần đầu tiên nói dối thấy rất run, rất sợ và ân hận. Nhưng sau đó, thấy những lời nói dối đó được mẹ chấp nhận và bỏ qua dễ dàng thì cảm giác lo sợ và áy náy giảm dần. Đến giờ, em cảm thấy nói dối bố mẹ là chuyện… bình thường. “Bạn em đứa nào chả thế, chuyện bình thường thôi mà” – H. bình thản nói.

Không chỉ có nói dối, các hành vi lệch chuẩn khác như nói tục, văng bậy, chửi thề, hành xử kiểu côn đồ… đang là thực trạng đáng báo động trong giới học sinh, sinh viên hiện nay.

Dừng chân trước một cổng trường THCS, THPT trong giờ tan học, không hiếm những câu nói được xả ra thoải mái như: “Đ.m mày chứ, làm cái gì mà để tao chờ dài cổ thế?” hay “Mẹ nó chứ, học 5 tiết mệt vãi lúa”…

Tại các quán nước vỉa hè, hàng net thì tần suất những câu văng tục, chửi thề xuất hiện còn dày đặc và cấp độ “nặng”hơn.

Khi được hỏi vì sao nhiều teen văng tục, chửi bậy mà không thấy ngượng, B.D học sinh một trường THPT quận Hai Bà Trưng cho biết: “Đi với bạn bè, nó văng bừa bãi mà mình im re thì nó bảo mình đần. Mình cũng phải góp vui cho câu chuyện sinh động hơn chứ. Ban đầu nói cũng thấy ngượng lắm, nhưng “văng” nhiều lần thành quen miệng, giờ không bỏ được”.


Đổ hết trách nhiệm cho nhà trường?

“Rác” ngôn ngữ  không chỉ có trong lời nói của học sinh hạnh kiểm kém, học dốt, mà ngay cả học sinh trường chuyên, lớp chọn cũng nói bậy. Đó dường như là một căn bệnh, một trào lưu lây lan nhanh trong học sinh, và có vẻ như học sinh hiện nay coi đó là chuyện… bình thường, không đáng phải quan tâm.

Đây là điều thật sự đáng lo ngại và đáng báo động trong học sinh, sinh viên hiện nay. Từ văng tục, chửi thề rất dễ dẫn đến những xô xát, ẩu đả, bạo lực trong và ngoài trường học.

TS Lưu Song Hà, Viện Tâm lý học cho biết, theo khảo sát số học sinh có hành vi lệch chuẩn đang tăng lên cả về số lượng và mức độ, trong đó có nhiều hành vi đáng báo động như quấy rối, làm mất trật tự trường lớp, nói dối, văng tục, không làm bài tập…

Nguyên nhân dẫn đến thực trạng này, theo nhiều chuyên gia tâm lý là xuất phát từ sự thiếu quan tâm của cha mẹ, gia đình và người thân, phó mặc toàn bộ con cái cho nhà trường. Cha mẹ có quá nhiều áp lực công việc, quá bận rộn không có nhiều thời gian quan tâm, chăm sóc, giáo dục con cái như trước đây. Cũng bởi thế, con cái có nhiều thời gian tự do hơn, tự do tiếp nhận thông tin và tự do làm theo ý mình hơn mà không có người hướng dẫn, định hướng.

Cũng phải nhìn nhận một thực tế là các nhà trường hiện nay vẫn nghiêng nhiều hơn về dạy kiến thức mà chưa chú trọng nhiều đến việc điều chỉnh hành vi, lối sống của học sinh. Chính vì thế, theo các chuyên gia tâm lý, cần mở rộng mô hình phòng tư vấn học học đường trong trường học để giúp người lớn có thêm kiến thức để ứng xử đúng đắn cũng như kịp thời điều chỉnh những hành vi lệch chuẩn của học sinh.


Nguyên Minh


Theo Lao Động

Rss

Nhịn đói đến trường, vẫn học giỏi

Gia cảnh thiếu thốn, hầu như sáng nào cũng nhịn đói đến trường, sách thì toàn dùng sách cũ xin lại, nhưng với nghị lực đáng khâm phục, em luôn học giỏi, điểm trung bình chung đều trên 8,6. Đó là em Nguyễn Hồng Ân, lớp 9/3, Trường THCS Nguyễn Bỉnh Khiêm (TP Đà Nẵng).

Hồng Ân sinh ra trong một gia đình nghèo. Khi Ân lên 3 tuổi, hoàn cảnh túng quẫn, ba em bỏ gia đình tìm vào miền Nam sinh sống, còn bà Lệ (mẹ Ân) dù ốm đau suốt cũng đành phải xin vào làm công nhân ở khu công nghiệp Hòa Khánh để kiếm tiền nuôi hai đứa con ăn học. Quần quật từ 6 giờ sáng đến 7 giờ tối mới về tới nhà nhưng lương mỗi tháng của bà chỉ độ 1,5 triệu đồng. Với số tiền đó, chỉ tính riêng khoản tiền ăn cho ba mẹ con ở thành phố đã là quá chật vật, chưa kể đến việc nuôi hai đứa con đang theo học.

“Từ ngày cháu Ân lên cấp 2 đến nay, hầu như chẳng có ngày nào tôi có tiền cho con ăn bữa sáng. Nhiều lúc thương con nhưng không biết xoay xở ra sao. Cũng may cháu chăm ngoan và không khi nào đòi hỏi, nó còn động viên tôi rằng buổi sáng con không thấy đói”, bà Lệ chia sẻ.

Năm nay, em Nguyễn Vĩnh Phương – chị gái của Ân đang theo học năm thứ nhất Trường Cao đẳng Thương mại Đà Nẵng. Nhà xa trường và phải theo học cả ngày nên việc nhà, bếp núc đều dồn hết lên vai Ân. “Được cái nhà gần trường nên tan học là em tranh thủ tạt qua chợ rồi về nhà nấu cơm, giặt giũ áo quần, dọn nhà. Sau khi việc nhà gọn thì em bắt đầu ngồi vào bàn học”, Ân cười hiền cho biết.

Nhỏ tuổi nhất nhà nhưng Ân luôn phải gánh vác việc gia đình như một người đàn ông trụ cột, từ chiếc bóng điện hỏng cho đến dây điện đứt, quạt máy hỏng… em đều tự sửa.

Tranh thủ giờ nghỉ, Ân hái rau giúp mẹ nấu cơm trưa.

9 năm đến trường, ngoài những cuốn vở là phần thưởng học sinh giỏi và thêm vài cuốn mẹ em chắt bóp mua cho, hầu như năm nào Ân cũng phải dùng những cuốn sách cũ xin lại của các anh chị lớp trước. Vất vả là vậy nhưng trong suốt 8 năm học qua em đều dẫn đầu lớp với danh hiệu học sinh giỏi của trường. Điểm tổng kết trung bình năm của em đều trên 8,6. Vừa rồi, trong kì thi học sinh giỏi Vật lý cấp thành phố năm học 2010 – 2011, mặc dù được gọi vào đội tuyển rất muộn trong vai trò “dự bị” do đội tuyển thiếu học sinh nhưng Ân vẫn xuất sắc vượt qua rất nhiều học sinh để giành giải khuyến khích.

“Trong kỳ thi đó em Ân không hề được dự một buổi học bồi dưỡng nào nên khi đưa tên em vào đội tuyển cho đủ danh sách không ai nghĩ em đạt giải. Thế nhưng với sự kiên trì vượt khó, em Ân đã khiến mọi người cảm phục. Nếu được học bồi dưỡng như các bạn khác thì chắc chắn thành tích của em sẽ tốt hơn rất nhiều”, cô Nguyễn Thị Như, giáo viên chủ nhiệm Ân tiếc nuối.

Chia sẻ về bí quyết học giỏi của mình, Ân vui vẻ nói: “Trên lớp em chú ý nghe thầy cô giảng bài, cái gì không hiểu thì hỏi ngay sau giờ giải lao nên hầu như về nhà em không phải học bài cũ mà chỉ dành thời gian cho việc làm bài tập và giải bài nâng cao. Muốn nhớ lâu và áp dụng được vào bài tập thì không cần học thuộc máy móc mà cái chủ yếu là phải nhớ kỹ công thức, quy tắc. Mỗi khi học bài cần tập trung cao độ”.

Không chỉ là một học sinh có kết quả học tập tốt, Nguyễn Hồng Ân còn là một cây vợt bóng bàn xuất sắc. Em luôn có mặt trong đội tuyển nhà trường và khu phố tham dự các giải thể thao cấp quận, thành phố và đạt giải cao. Ân cho biết: “Em rất thích môn bóng bàn và bắt đầu theo học môn thể thao này từ năm lớp 5. Hồi đó cứ thấy mấy anh chị trong xóm đi đánh bóng là em xin mẹ theo tập tành rồi thành thạo dần”.

“Muốn học giỏi trước hết cần có sức khỏe tốt, đam mê và chơi được một môn thể thao rèn luyện sức khỏe đồng thời giảm stress trong việc học theo em nghĩ là rất tốt”, Ân chia sẻ.

“Em sẽ cố gắng học giỏi để mẹ vui lòng. Sau này em sẽ thi vào ngành Kiến trúc, trở thành kỹ sư để xây cho mẹ một căn nhà vững chãi thay thế cho căn nhà tạm này. Để làm được điều đó, em dự định cuối năm nay sẽ học thêm môn Vẽ”, Ân bộc bạch

Cậu học trò giỏi ấy cũng là một cán bộ lớp năng động, nhiệt tình. 9 năm liền Ân đều đảm đương và hoàn thành xuất sắc vai trò một lớp trưởng. Năm học mới này em được tín nhiệm bầu làm Liên đội trưởng của trường.


Thanh Ba – Uyên Minh


(Dân trí)

Rss

Bùng nổ liên kết đào tạo chui

Kết thúc tuyển sinh ĐH-CĐ 2011, từ công ty, trung tâm, cho đến trường… đồng loạt lao vào cuộc đua tuyển sinh theo hình thức liên kết đào tạo trong nước lẫn quốc tế. Điều đáng báo động là học phí của các chương trình này có mức từ vài chục đến hàng trăm triệu đồng nhưng người học hoàn toàn không hay biết chương trình đào tạo đó có được cơ quan chức năng cấp phép hay không. Và nguy cơ tiền thật học giả khó tránh khỏi.


Quảng cáo quá mức

Lần theo địa chỉ trên tờ rơi quảng cáo, chúng tôi đến Văn phòng Học viện Kent (Australia) tại địa chỉ số 10 Nguyễn Văn Thủ (quận 1) để tìm hiểu về chương trình học. Tại đây chúng tôi được nữ nhân viên tư vấn rất bài bản: “Chương trình đào tạo gồm có 4 ngành Quản trị doanh nghiệp, Quản trị Marketing, Quản trị kế toán, Công nghệ thông tin. Tất cả các chương trình đều được ĐH Quốc gia TPHCM kiểm duyệt và cho phép đào tạo, không cần thông qua Bộ GD-ĐT, nên anh cứ yên tâm”.

Dù chưa được ĐH Quốc gia TPHCM cho phép đào tạo nhưng Trung tâm Nghiên cứu Việt Nam – Đông Nam Á thuộc Trường ĐH KHXH-NV vẫn chiêu sinh và tổ chức đào tạo các ngành hệ cao đẳng.

Cũng theo nhân viên này, thời gian học của chương trình là 18 tháng (gồm 3 học kỳ), học phí 3.000 USD và học tại Trường ĐH Khoa học Xã hội – Nhân văn (ĐH Quốc gia TPHCM), bằng cử nhân cao đẳng do Học viện Kent cấp.

Sau khi chúng tôi đồng ý đăng ký học ngành Quản trị kinh doanh, cô nhân viên liền lấy hồ sơ, hướng dẫn tỉ mỉ rồi yêu cầu đóng phí hồ sơ 50.000 đồng. Tiếp theo đó, cô nhân viên này liền xin số điện thoại, email và hướng dẫn chúng tôi vào địa chỉ website: www.diploma.cvseas.edu.vn và nhắc nhở “trong đó có đầy đủ thông tin và cơ sở pháp lý do ĐH Quốc gia TPHCM công nhận”.

Trong khi đó, theo xác minh của chúng tôi, tất cả những chương trình đào tạo này chưa hề được ĐH Quốc gia TPHCM kiểm duyệt và cấp phép đào tạo. Ngoài ra, Văn phòng Học viện Kent tại địa chỉ số 10 Nguyễn Văn Thủ chưa có cơ quan chức năng nào cho phép hoạt động quảng bá, chiêu sinh.

Tại Trường ĐH Nguyễn Tất Thành (mới vừa nâng cấp từ trường cao đẳng lên đại học), trường thông tin quảng cáo, tư vấn tuyển sinh hàng loạt các chương trình liên kết đào tạo quốc tế với: Tổ chức Edexcel (Văn phòng Nam Á tại Malaysia); Trường CĐ Kỹ thuật Chisholm (Australia); Học viện FMSGlobal (Singapore); ĐH Anglia Ruskin (Anh quốc); ĐH California (Mỹ); ĐH Gloucestershire (Anh quốc)… Tuy nhiên, thực tế trường này chỉ được Bộ GD-ĐT cấp phép đào tạo với Tổ chức Edexcel, Trường CĐ Kỹ thuật Chisholm và Học viện FMSGlobal. Các chương trình còn lại đều chưa được bộ cấp phép.

Không chỉ có trường đại học liên kết đào tạo chui mà ngay cả các công ty, trung tâm cũng ồ ạt tự xưng trường “quốc tế” để chiêu sinh.

Trường Quốc tế Raffles TPHCM tại số 117 Nguyễn Văn Trỗi, phường 12, quận Phú Nhuận thực tế chỉ là Trung tâm Dạy nghề đào tạo thiết kế Raffles (Việt Nam) và được Sở LĐTB-XH TPHCM cấp giấy chứng nhận đăng ký hoạt động dạy nghề sơ cấp (từ 12 tháng trở xuống) tại địa chỉ số 149C Trương Định, phường 9, quận 3. Tuy nhiên, trong thời gian gần đây, đơn vị này tự xưng là Trường Quốc tế Raffles tổ chức hội thảo, tư vấn tuyển sinh và đào tạo hàng loạt ngành có trình độ cao đẳng, cử nhân nhưng chưa được các cơ quan quản lý cho phép. Cơ quan đại diện Bộ GD-ĐT tại TPHCM cũng khẳng định đơn vị này không phải là trường quốc tế.

Cùng với Raffles, hàng loạt các đơn vị khác như Trung tâm đào tạo các vấn đề kinh tế hiện đại (CMET), Trường Kinh doanh Melior (The Melior Business School), Trường Kinh doanh Ila (The Ila Business School) số 51 Nguyễn Cư Trinh (quận 1), Trường CĐ Quốc tế PSB… cũng tự xưng danh tuyển sinh đào tạo và cấp bằng cao đẳng chưa được cấp phép với học phí từ vài chục triệu đến hàng trăm triệu đồng. Đặc biệt, Trường Kinh doanh ILA tư vấn cho chúng tôi rằng “sẽ cấp bằng cao đẳng thương mại cho sinh viên với thời gian học chỉ có 5 tháng (20 tuần) nhưng học phí đến 122 triệu đồng (chưa tính học phí tiếng Anh)”…


Cơ quan quản lý không biết?

Thực tế các chương trình liên kết đào tạo quốc tế đang diễn ra rất sôi động và xuất hiện nhan nhản trên các phương tiện thông tin, thậm chí ngay trên website của các trường nhưng lãnh đạo các cấp và các trường đều… dửng dưng.

Chương trình liên kết đào tạo giữa Học viện Kent và Trường ĐH Khoa học Xã hội – Nhân văn (ĐH Quốc gia TPHCM) đã triển khai đào tạo từ năm 2010 nhưng cả lãnh đạo nhà trường lẫn ĐH Quốc gia vẫn không hề hay biết đây là chương trình đào tạo chui. Bởi lẽ việc liên kết đào tạo này được giao cho Trung tâm Nghiên cứu Việt Nam và Đông Nam Á (CVSEAS) thuộc Trường ĐH Khoa học Xã hội – Nhân văn thực hiện.

Trao đổi với chúng tôi về chương trình liên kết này, TS Trần Đình Lâm, Giám đốc CVSEAS cho biết: “Chúng tôi có đầy đủ các cơ sở pháp lý, phương án bảo vệ người học… và có cả quyết định cho phép đào tạo của phó giám đốc ĐH Quốc gia TPHCM”.

Thế nhưng, thực tế trong quyết định ngày 15-9-2010, ĐH Quốc gia TPHCM chỉ cho phép đơn vị này đào tạo các khóa học kỹ năng mềm, kỹ năng làm việc, kỹ năng nghề. Và chính đại diện ĐH Quốc gia TPHCM cũng xác nhận với Báo SGGP rằng “chúng tôi chưa hề cho phép triển khai liên kết đào tạo trình độ cao đẳng với Học viện Kent”.

Theo ông Nguyễn Thành Hiệp, Trưởng phòng Dạy nghề Sở LĐTB-XH TPHCM, Trường Quốc tế Raffles TPHCM chính xác là Trung tâm Dạy nghề đào tạo thiết kế Raffles (Việt Nam) và được sở cấp phép hoạt động dạy nghề tại địa chỉ 149C Trương Định, phường 9, quận 3. Đơn vị này chưa được phép đào tạo nghề dài hạn chứ đừng nói đến đào tạo cao đẳng, đại học. Vừa qua đơn vị này cũng đã bị thanh tra sở phát hiện nhiều sai phạm và đã xử lý.

“Cho đến thời điểm này, sở chưa cấp phép cho Raffles hoạt động đào tạo nghề tại địa chỉ 117 Nguyễn Văn Trỗi, phường 12, quận Phú Nhuận. Nếu họ tiếp tục cố tình vi phạm, chúng tôi sẽ gửi công văn kiến nghị đến lãnh sự quán của họ tại TPHCM để yêu cầu xử lý” – ông Hiệp quả quyết.

Theo Cơ quan đại diện Bộ GD-ĐT tại TPHCM, hiện đơn vị này đã và đang rà soát các đơn vị vi phạm trong liên kết đào tạo trong nước lẫn quốc tế để báo cáo Bộ GD-ĐT.

Dự kiến, trong tuần tới, Cục Đào tạo với nước ngoài và Thanh tra Bộ GD-ĐT sẽ thanh tra các cơ sở liên kết đào tạo không phép.


Thanh Hùng


Theo SGGP

Rss